Sáng / Tối
Kiếp trước, con gái nuôi của tôi – Tạ Vi Vi – là người tự tay ký vào tờ giấy đồng ý rút ống thở, chấm dứt việc điều trị khi tôi gặp tai nạn xe hơi.
Sau khi tôi trút hơi thở cuối cùng, con bé cúi xuống, thì thầm vào tai tôi câu nói khiến cả linh hồn tôi lạnh buốt:
“Con hận mẹ. Hận vì mẹ đã cướp mất hai mươi lăm năm tình yêu của cha mẹ ruột con.”
Tôi còn chưa kịp rơi vào cõi chết thì con bé đã biến nỗi hận ấy thành hành động — đem toàn bộ tài sản tôi để lại, đi “báo hiếu” cho cha mẹ ruột. Còn rộng lượng mua hẳn xe ô tô sịn cho thằng em trai ruột, như thể đang ban ơn.
Chúa có mắt thật. Tôi mở mắt ra lần nữa, nhận ra mình đã quay ngược về bảy năm trước — đúng ngày cha mẹ ruột của Tạ Vi Vi tìm đến.
Lần này, khi nhìn những giọt nước mắt của con bé, tôi chỉ khẽ cười nhạt:
“Được rồi, con hãy nhận cha mẹ mình đi.”
Họ đến trong nước mắt ròng ròng, như thể đang diễn trên sân khấu kịch.
Người phụ nữ tên Trần Mai nắm tay Tạ Vi Vi mà run rẩy nói:
“Con gái của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi!”
Bên cạnh, người đàn ông tên Lý Dũng nghẹn ngào:
“Con gái, cha đây. Cha tìm con suốt mười tám năm nay.”
Tạ Vi Vi sững người, quay sang nhìn tôi, ánh mắt vừa hoang mang vừa lo sợ.
Thực ra, chỉ cần nhìn Trần Mai thôi là đủ hiểu rồi — hai gương mặt ấy giống nhau đến mức không cần xét nghiệm ADN.
Trần Mai vừa khóc vừa kể một câu chuyện đầy sơ hở:
“Hồi đó, con mới hai tháng tuổi. Mẹ dẫn con ra chợ, nhưng bị đau bụng nên đi vệ sinh tạm. Khi quay ra, con đã biến mất rồi.”
Lý Dũng tiếp lời, giọng nghẹn:
“Chúng tôi đã tìm con suốt mười tám năm, chưa một ngày nguôi nhớ.”
Tạ Vi Vi quay sang nhìn tôi:
“Mẹ… những gì họ nói có đúng không?”
Tôi im lặng.
Ở kiếp trước, tôi từng đuổi hai người đó đi thẳng, không thương tiếc.
Nhưng sau khi họ đi, tôi biết sớm muộn gì sự thật cũng sẽ bị phơi bày, nên tôi đã nói thẳng với Tạ Vi Vi rằng cô không phải con ruột của tôi.
Khi ấy, tôi nghĩ con bé còn nhỏ, mới mười tám tuổi, vẫn còn ngây thơ, chưa hiểu được lòng người hiểm độc đến mức nào.
Tôi đã kiên nhẫn phân tích cho nó:
“Con bị bỏ rơi trước cửa nhà mẹ giữa mùa đông rét cắt da. Nếu họ thực sự thương con, liệu có nỡ bỏ con như thế không? Nếu hôm đó mẹ không ở nhà, hoặc không bế con vào, liệu con còn sống nổi không? Ngày ấy mẹ còn cố tìm cha mẹ ruột của con, nhưng chẳng ai đến nhận cả.”
Nhưng không, Tạ Vi Vi vẫn chọn tin vào cái gọi là “huyết thống”.
Và tôi lại một lần nữa nếm trải cảm giác bị phản bội.
Cô ta ôm tôi, khóc lóc, hứa hẹn như một đứa con ngoan:
“Mẹ ơi, mẹ là người mẹ duy nhất trong cuộc đời con.”
Thế mà sau khi lên đại học, cô ta âm thầm qua lại với Trần Mai và Lý Dũng, thậm chí còn nhận cha mẹ ruột với họ trên giấy tờ mà tôi không hề hay biết.
Tốt nghiệp xong, cô ta moi hết tiền của tôi, nói là “báo đáp ân nuôi dưỡng”, rồi chuyển cho cha mẹ ruột.
Bọn họ bảo với Tạ Vi Vi rằng, “toàn bộ tiền bạc của nhà mình đã dùng để tìm con suốt hai mươi năm qua.”
Thật nực cười.
Sau khi phát hiện hồ sơ chuyển trường và nhật ký trò chuyện giữa họ, tôi tức đến run tay, chỉ vào mặt cô ta:
“Họ không nuôi con, nhưng giờ lại muốn con nuôi em trai của con. Con không hiểu cái đó nghĩa là gì à?”
Nhưng cô ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh:
“Họ là cha mẹ ruột của con. Họ tìm con suốt bao nhiêu năm mới thấy. Nếu con không nhận họ, thiên hạ sẽ nghĩ em bất hiếu, vô ơn, không có lương tâm.”
Cô ta còn hất hàm nói tiếp, giọng gay gắt:
“Hơn nữa, con đã trưởng thành rồi. Mẹ đừng can thiệp vào mọi chuyện của con nữa.”
Và cú đâm chí mạng nhất —
“Chẳng trách chồng mẹ bỏ mẹ. Vì mẹ xen vào chuyện của người khác quá nhiều.”
Tôi chết lặng.
Ba lần câm nín.
Ba lần tự hỏi, rốt cuộc mình đã tạo nghiệt gì mà lại nuôi phải một con rắn độc như thế.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/kiep-nay-xin-ung-goi-toi-la-me&chuong=1]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận