Sáng / Tối
A Dao nhìn hắn, môi run run:
“Ta… ta xin lỗi… ta thật sự quá đường đột.”
“Xưa nay việc cầu thân, vốn không nên do nữ tử mở lời.”
Hắn mỉm cười nhẹ, “Nhưng trong hoàn cảnh này, cô nương chịu khổ rồi.”
Rồi hắn trầm giọng, “Việc gấp, nếu cô nương không chê, ta có thể dùng ấn tín của Tạ gia, lập lời đính ước. Nhưng cô nương có từng nghĩ đến… hậu quả về sau chưa?”
A Dao ngẩn người.
Hắn vậy mà… đồng ý?
“Sau này…” nàng khẽ lẩm bẩm, chưa kịp nói gì.
Tạ Dung Phản mím môi, ánh mắt trầm sâu:
“Tần vương là người cố chấp, cho dù có cách trở nghìn dặm, hắn cũng sẽ tìm bằng được thứ hắn muốn. Cô nương cùng ta lập hôn ước giả, rồi lại từ hôn… cô có từng nghĩ đến hậu quả chưa?”
Nói đến đây, giọng hắn trầm xuống, “Dù cô có đi tu, có gả cho người khác, hắn cũng sẽ không buông.”
Hắn nói đúng.
Kiếp trước, Hạo Duyện chưa từng chịu thua một ai.
“A Dao” chỉ khẽ lắc đầu:
“Giờ là lúc nguy cấp, hậu sự… ta không dám nghĩ.”
Tạ Dung Phản cười khẽ, ánh mắt mềm đi:
“Tạ gia trăm năm đứng vững, dù đổi triều, một ngày còn Tạ gia, sẽ chẳng ai dám động vào.
Nếu A Dao cô nương chịu gả cho ta, Tạ gia tất nhiên xem cô là người nhà.
Mai sau, nếu cô gặp được người mình thật lòng, muốn tái giá, ta sẽ tiễn cô mười dặm đỏ, không ai dám ngăn.”
Hắn nói từng câu một, chậm rãi, cẩn trọng, sợ giọng lớn quá làm nàng sợ, sợ người khác hiểu lầm đây là một cuộc toan tính.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, người luôn thấu đáo như hắn, chưa từng tính toán thiệt hơn, lúc này lại chỉ thật lòng muốn giúp nàng.
Rõ ràng đây mới là lần thứ hai họ gặp, vậy mà khi thấy nàng khóc, trong lòng hắn lại đau như bị ai bóp chặt.
Tựa hồ có giọng nói thì thầm trong đầu hắn:
“Tạ Dung Phảnnếu ngươi giúp nàng, sẽ hối hận đấy.”
A Dao hé môi định nói lời từ chối, nước mắt lại rơi xuống, run rẩy:
“Công tử… tội chống chỉ… là trọng tội.”
Tạ Dung Phản khẽ cười, khóe môi cong lên, giọng thấp đến gần như dịu dàng:
“Vì cô, ta nguyện chống chỉ một lần.”
Một luồng khí nóng dâng lên từ lòng ngực A Dao, khiến tim nàng đập loạn, tay chân đều run rẩy.
Phải rất lâu, nàng mới run run đáp lại:
“Ngài… ngài sẽ cùng ta, chống chỉ… từ hôn sao?”
Hắn cúi người, ánh mắt ôn nhu như gió tháng ba:
“Đừng sợ, A Dao cô nương. Ta sẽ cùng cô, tiến kinh — chống chỉ, từ hôn.”
Mà trong thánh chỉ kia, đã định rõ — nàng phải lập tức vào cung, chờ ngày thành hôn.
Khi rời đi, chân A Dao mềm nhũn, chẳng dám quay đầu lại.
Nhưng phía sau, giọng hắn gọi khẽ:
“A Dao cô nương.”
Nàng dừng lại:
“Gì vậy?”
“Nếu tôi cưới cô,” — hắn khẽ cười — “sẽ không phải vì cô biết nữ công, hay biết tính sổ, hay giỏi cầm kỳ thi họa… mà vì những thứ ấy chẳng hề quan trọng.”
“Vậy… vì gì?”
Nàng chưa kịp hỏi, hắn cũng không trả lời.
Đoạn 10 – Sau khi quyết định tiến kinh
Từ khi được sống lại, nàng thề với lòng rằng đời này, nàng sẽ không bao giờ chỉ dựa vào một người đàn ông mà cầu sinh nữa.
Hoắc Diễn trọng sinh, hắn đem đại chiến vốn nên ba năm sau ép đến trước mắt. Triệu Nguyệt Dao hiểu, nếu hắn đã dám cướp thiên mệnh, nàng cũng chẳng thể ngồi yên.
Nàng biết rõ bố trí binh lực ngầm của anh ta, biết dã tâm sói lang trong xương hắn, cũng biết hắn ẩn nhẫn chịu nhục hơn mười năm vì điều gì. Nhưng nàng không định ngăn hắn sống sót — mà chỉ là không muốn để hắn thâu tóm tất cả.
Sáng hôm sau, nàng đem hết những gì nghĩ trong lòng nói rõ với phụ mẫu và huynh trưởng.
Nhưng Triệu gia đâu phải chỉ có một mình nàng. Nàng không thể vì cái gọi là “ý riêng” mà kéo cả nhà vào vòng họa sát.
Nếu bọn họ đồng ý, nàng nguyện thuận theo mệnh trời;
còn nếu không, nàng sẽ vào kinh, gả cho Hoắc Diễm.
Phụ thân nàng xoa bụng, vuốt chòm râu, huých khuỷu tay trêu mẫu thân:
“Bà xem, ta đã nói rồi mà. Con gái lão Triệu ta ngoan hiền biết mấy, bao nhà cầu hôn chẳng được.”
“Câm miệng!” – mẫu thân nàng quay đầu trừng ông một cái, hai tay siết chặt khăn tay, nghẹn giọng –
“Ta không sợ chết, nhưng cha con, anh con đều còn trẻ… Nếu một nhà chết chung dưới đất, thì chắc tiên tổ nhà họ Triệu cũng phải oán khí đầy trời!”
Nguyệt Dao nhìn mẫu thân, nhẹ giọng nói:
“Mẫu thân quên rồi sao, năm con sáu tuổi, muội muội đã chết đuối trong chum nước. Con sống thêm được ngày nào hay ngày ấy, có chết cũng chẳng oán.”
Triệu Thanh Thư — huynh trưởng nàng — lại phóng khoáng cười:
“Được rồi, đừng nói chuyện xui xẻo nữa. Mà cái người Tạ Dung Phản ấy, ta nghe danh hắn lắm. Dám chắn gươm trước thánh chỉ, người như vậy nói được chắc chắn làm được.”
Nhưng sáng nay khi nghe tin sứ giả truyền lời “Tạ Dung Phản phản bội”, y cứng họng nửa ngày, sắc mặt thay đổi mấy lần.
Cùng lúc ấy, đoàn nghi trượng vào kinh đã khởi hành. Phía sau đội quân nhà Hoắc Diễn, người của Tạ gia lặng lẽ theo sát.
Trên đường đi, nàng và Tạ Dung Phản ít khi nói chuyện. Chỉ có một lần hắn nói khẽ:
“Hôm nay ta đã gửi thư bay vào kinh, việc hôn thư đã sắp xếp ổn thỏa. Cả tin rò rỉ cho Thánh thượng, đều có người lo.”
Nàng ngồi trong xe ngựa, trải giấy viết thư, từng nét run rẩy mà vững vàng, viết lại ký ức đời trước, rồi giao tờ giấy đó cho hắn.
Khi đoàn người đi qua quan ải, đột nhiên phía trước vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Xe ngựa buộc phải dừng lại.
Nàng khẽ vén rèm nhìn ra — là Tạ Dung Phản cùng thủ hạ chặn trước đoàn.
Ngay lúc ấy, tiếng quát lạnh vang dội không trung:
“Triệu Nguyệt Dao, bản vương tới đón vương phi của bản vương!”
Nàng siết chặt khung cửa sổ, tim run lên từng hồi. Vương phi? Nàng chưa từng gật đầu!
“Đừng sợ, ta ở đây.” – Tạ Dung Phản cúi đầu, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay nàng ra khỏi khung gỗ, cẩn thận phủi mảnh vụn dính trên kẽ móng.
Hoắc Diễm nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới, dừng lại chỉ cách vài bước. Hắn nhìn thấy Tạ Dung Phản, thấy người phụ nữ kia đứng sau hắn, liền khựng lại.
“Dao Nhi.” – giọng hắn run, mắt đỏ hoe, bàn tay siết chặt đến phát run.
Nguyệt Dao ngẩng đầu. Người trước mặt, tuy vẫn là Hoắc Diễm, nhưng ánh nhìn đã lạnh lẽo và sâu không đáy, chẳng còn dáng vẻ ngông cuồng thuở ban đầu.
Đời trước, khi mới nhập cung, hắn đối với nàng chưa từng tệ. Hắn cướp nàng đi, nhưng suốt nửa năm đầu chưa từng cưỡng ép điều gì.
Hắn thỉnh thoảng gọi nàng tới ngự thư phòng xem tấu chương, ăn cơm cùng hắn, thậm chí còn bảo người nấu món quê nhà Ngô Châu cho nàng.
Giống như… hắn thật sự muốn cùng nàng sống yên ổn.
Nhưng hai năm sau, khi vụ án vu cổ bùng lên, hắn hoàn toàn thay đổi. Hắn tin nàng là kẻ hại người, tin nàng độc ác. Từ đó, tất cả dịu dàng biến thành lạnh lẽo đến tàn khốc.
Nàng nắm vạt áo Tạ Dung Phản, run giọng:
“Ta… không quen biết ngươi.”
Hoắc Diễm khẽ cười, nụ cười mang mùi nguy hiểm:
“Thánh chỉ đã ban, nàng chính là vương phi của bản vương. Sau này, chúng ta sẽ ‘quen’ thật kỹ.”
Giọng nói kia, dù nhẹ, lại khiến tim nàng run lên lạnh buốt.
Tạ Dung Phản đứng chắn phía trước, giọng điềm nhiên:
“Điện hạ muốn cướ, chẳng lẽ không cần hỏi xem nhà gái có đồng ý hay không? Hay trong mắt ngài, người khác nói ‘không’ cũng phải cưỡng ép cho bằng được?”
Ánh mắt Hoắc Diễm sắc lạnh nhìn hắn. Đời trước, hắn từng kính trọng Tạ Dung Phản;
đời này, hắn lại căm ghét hắn đến tận xương.
“Ngươi là gì của nàng?” – Hoắc Diễm hỏi.
“Trước mặt Thánh chỉ, Triệu Nguyệt Dao là vị hôn thê của Tạ mỗ.” – Tạ Dung Phản bình tĩnh đáp – “Điện hạ muốn đòi người, chẳng lẽ định cướp vị hôn thê của người khác?”
“Lố bịch!” – Hoắc Diễm gằn giọng – “Nguyệt Dao, đi với bản vương!”
Nàng lắc đầu, bước lùi lại sau lưng Tạ Dung Phản.
“Cứng đầu!” – Hoắc Diễm nhíu mày, giơ tay định xông tới, nhưng bị hộ vệ phía sau Tạ chặn lại.
Giữa lúc không khí căng như dây đàn, từ xa lại vang lên tiếng ngựa phi gấp. Người cưỡi vội vàng nhảy xuống, cúi đầu nói khẽ bên tai Hoắc Diễm.
Sắc mặt hắn thoáng chốc biến đổi.
Hắn nhìn nàng thật lâu, cuối cùng chỉ lạnh giọng:
“Đi.”
Khi đoàn người của hắn rời đi, lưng áo nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Chuyện gì khiến hắn bỏ đi vậy?” – nàng khẽ hỏi.
Tạ Dung Phản cúi đầu, mỉm cười:
“Ngươi quên tờ giấy đã đưa cho ta rồi sao? Có lẽ hắn vừa nhận tin về đội quân bí mật bị chặn ở biên cương rồi.”
“Ngươi đoán đúng thật?” – nàng ngỡ ngàng.
“Không cần đoán.” – Hắn nói chậm rãi – “Nếu hắn đã dồn quân ngầm, tất sẽ có người báo tin. Ta chỉ chờ hắn mắc câu.”
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Cuộc chiến thật sự còn chưa bắt đầu.
Khi tiến vào kinh, Hoắc Diễm sẽ lại vùng dậy, như kiếp trước, chỉ là lần này, hắn nắm toàn bộ ký ức của quá khứ, từng bước đều toan tính không sai sót.
Còn nàng – Triệu Nguyệt Dao – tuy tay không tấc sắt, nhưng bên cạnh có Tạ Dung Phản, một người mà nàng vẫn chưa nhìn thấu được.
Nếu Hoắc Diễm tin rằng lần này hắn có thể dễ dàng nắm thiên hạ trong tay —
thì e rằng, hắn vẫn chưa hiểu thế nào là “người tái sinh có thù, nữ nhân có trí”.
Đến Thiên Chi Kinh, Tạ Dung Phản tiễn Điện Ngọc tới tận cung môn. Nàng được triệu kiến theo thánh chỉ, vào cung diện thánh, gặp Hoàng hậu.
Trước khi rời đi, Tạ Dung Phản căn dặn kỹ lưỡng:
“Nếu gặp chuyện bất trắc, hãy thổi còi này, sẽ có người tới cứu.”
Tôi khẽ gật đầu, siết chặt cây còi trong tay. Nàng quay người bước vào, nhưng vẫn không nén được mà ngoái lại — hắn vẫn còn đứng đó, lặng nhìn theo, bóng dáng hòa vào sắc trời.
Hoàng cung vẫn thế, tường gạch ngói ngọc chẳng khác xưa. Mỗi lần đặt chân vào đây, tôi lại nhớ đến những ngày cũ — đau đớn, nhơ nhớ, chẳng thể nguôi.
Nay người ngồi trên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ chính là Hoàng hậu nương nương. Trước kia bà chỉ là Thái hậu, không có con ruột. Khi Hoắc Diễn khởi binh phản loạn, bên ngoài là đại quân vây thành, bên trong nội thị và cấm vệ chia rẽ. Hoàng hậu khi ấy vẫn chọn đứng về phía hắn, giúp hắn một tay dẹp loạn.
Nghe đâu Thái hậu khi ấy cũng rất trọng hans, chẳng những vì hắn có công phò tá triều đình, mà còn vì phía sau hắn có gia tộc Uyển Quý phi — cháu gái ruột của Thái hậu.
Nếu tính lại thời điểm Hoắc Điện tạo phản, thì đến nay hắn hẳn đã cùng Hoàng hậu ngầm kết giao, che giấu nhiều chuyện chẳng ai biết được.
Tôi nắm chặt cây còi trong tay, khẽ siết — nếu đã như vậy, nàng chỉ có thể đẩy nhanh bước chân mà thôi.
Những ngày ở trong cung, nàng thường được diện kiến Hoàng hậu, đôi khi cũng gặp Uyển Quý phi – giờ đã là tiểu thư phủ Nghị Luận công.
Lần đầu hai người chạm mặt, Uyển Quý phi khẽ đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, cười nhạt:
“Nghe nói là nhờ Hạo Diễn ca ca cầu hôn mà được phong vị phải không? Ngươi theo hắn bao nhiêu năm, hắn vừa trở về đã cầu cưới ngươi. Buồn cười thật đấy.”
Tôi chỉ cười nhẹ, không đáp.
Trong lòng nàng thừa hiểu: “Cô ta chẳng ghét ta, mà là ghét chính bản thân mình vì từng được yêu.”
Uyển Quý phi khẽ nhướng mày, giọng đầy mỉa mai:
“Ngươi chắc hẳn cũng muốn gả cho hắn lắm, đúng không?”
Tôi khẽ lắc đầu. Gương mặt Uyển Quý phi làm nàng liên tưởng đến chiếc quan tài tối om, lạnh lẽo đến đáng sợ. Nàng chẳng muốn nói thêm, chỉ khẽ đáp:
“Nếu có thể, ta thà chẳng bước chân vào kinh thành này.”
Uyển Quý phi nhìn nàng, ánh mắt pha chút nghi ngờ:
“Ngươi sợ ta à? Hay sợ Hạo Diễn cưới ngươi rồi sẽ giết người diệt khẩu?”
Too im lặng. Dù sao giữa nàng và Hạo Diễn đã chẳng còn duyên, ép cũng vô ích.
Thật ra, Uyển Quý phi thuở trước đâu phải người ác độc. Không ai sinh ra đã là rắn rết cả.
Chẳng hiểu vì cớ gì, tình yêu với Hạo Diễn lại khiến nàng biến dạng đến mức này — từ một người hiền lành hóa ra kẻ thù độc nhất.
Tôi nghĩ, có lẽ là từ yêu mà hóa hận, thứ tình cảm khiến người ta biến thành ma quỷ trong chính tâm mình.
Nhưng nàng chẳng thể căm ghét Uyển Quý phi.
Nếu được, nàng còn muốn để cô ta nếm thử cảm giác đau đến tận xương ấy — cái cảm giác từng khiến nàng chết cả linh hồn.
Một kiếp trước, Uyển Quý phi hại nàng thân tàn danh liệt. Còn giờ đây, dù nàng sống lại, cũng chẳng thể ra tay báo thù.
Cô ta đứng trước mặt nàng — bình thản, vô tội, như chưa từng làm gì sai. Mà nàng, lại chẳng có lấy một cách nào để trút hận.
Trước đêm yến tiệc trong cung,tôi nhờ Tạ Dung Phản âm thầm sai người lan truyền tin đồn trong kinh. Lời đồn về việc Hạo Diễn nắm binh quyền, mưu phản ngày càng dữ dội — mà đằng sau rõ ràng có bàn tay Tạ Dung Phản.
Trong buổi yến, Hoàng đế Sùng Nguyên say khướt, bỗng nhắc đến hôn sự của Tần Vương Hạo Diễn:
“Trẫm thật hồ đồ quá, Tần Vương à! Cái tiểu thư họ Triệu kia vốn đã hứa gả cho người khác, ngươi cũng chẳng thèm hỏi kỹ, làm trò cười cho cả triều rồi! Mà thôi, lúc đó trẫm cũng say, hạ nhầm thánh chỉ, được chưa?”
Hạo Diễn quỳ dưới điện, thân hình cứng đờ. Hắn biết phụ hoàng chưa từng thương hắn, bỏ rơi hắn như bỏ chiếc giày rách. Đến một nguyện vọng nhỏ nhoi cũng bị giẫm nát dưới chân người khác.
Hắn cắn chặt răng, cúi đầu:
“Thánh chỉ đã hạ, Triệu thị Nguyệt Dao là thê tử của nhi thần. Nhi thần tuân chỉ.”
Sùng Nguyên Đế híp mắt, nhìn xuống:
“Sao? Ngươi không muốn cưới à?”
Trong điện, bao ánh mắt đổ dồn về phía hắn — vị hoàng tử vừa trở về từ Tây Bắc, kẻ sớm nên muộn lỡ, nay lại phạm vào điều tối kỵ.
Hạo Diễn chẳng còn đường lui. Mà tôi hiểu rõ — hắn sẽ vì nàng mà làm tất cả, kể cả chôn mình dưới lưỡi đao của đế vương.
Quả nhiên, Hạo Diễn dập đầu, nói khẽ:
“Nhi thần... không dám.”
Sùng Nguyên Đế tỏ ra thương cảm, còn cố sai người ban thưởng cho tôi. Yến tiệc tan, too được cho phép hồi phủ.
Cung nữ cầm đèn đưa nàng ra tận cung môn. Từ xa, tôi đã thấy chiếc xe ngựa cắm cờ Tạ gia đợi sẵn.
Nàng hành lễ, nhấc váy bước đến. Tạ Dung Phản đứng cạnh xe, thấy nàng liền cười, chìa tay:
“Chúc mừng, A Dao cô nương.”
Điện Ngọc ngẩng lên, mỉm cười nhạt. Nhưng chưa kịp đáp, bỗng cảm thấy sau lưng có ánh mắt lạnh lẽo như dao xuyên qua. Nàng khẽ quay đầu — chẳng thấy ai cả.
“Làm sao thế?” Tạ Dung Phản hỏi.
“Có người đang nhìn ta.”
“Hả? Chắc nàng nhìn nhầm rồi.” Hắn nheo mắt, hướng về chiếc xe ngựa phía xa mang cờ Nghị Luận công phủ, rồi hạ giọng:
“Đi thôi, ta đưa nàng về.”
Hắn sắp xếp cho Điện Ngọc tạm ở phủ Hoài Dương hầu — phủ của cô hắn.
Vị phu nhân họ Tạ vừa thấy nàng đã vui vẻ đón tiếp:
“Nghe nói cháu về kinh, phải ở lại chơi ít ngày mới được.”
Còn chuyện hôn sự giữa nàng và Tạ Dung Phản — ai trong phủ cũng ngầm hiểu, chẳng cần nói ra. Chỉ e người ngoài sớm muộn cũng đồn đại khắp nơi.
Thế nhưng, Điện Ngọc lại chẳng hề lo rằng Sùng Nguyên Đế sẽ phát hiện chuyện giữa nàng và Tạ Dung Phản — dẫu có bại lộ, tình thế hiện tại cũng đã như căng dây cung, chỉ cần chạm nhẹ liền đứt.
Dù kế hoạch ban đầu bị Hạo Diễn đẩy lên sớm hơn dự tính, hắn vẫn kiên quyết khởi binh tạo phản. Bao nhiêu biến cố dồn dập ập đến, nhưng nhờ vào ký ức của kiếp trước cùng mưu lược sẵn có, Hạo Diễn vẫn xoay chuyển cục diện, đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo hắn muốn.
Chỉ có điều, cũng như kiếp trước — hắn lại bước đi trên con đường máu.
Tay hắn, một lần nữa, vấy chàm tội giết cha.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/nguyet-dao-truyen-ky&chuong=4]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận