Sáng / Tối
Mỗi câu của bà như một nhát dao, từng nhát, từng nhát khứa vào lòng tôi.
Trác Châu cắn môi, nước mắt chực trào nhưng không dám khóc.
Tôi quay sang, cố kìm giọng run rẩy:
“Mẹ ơi, mẹ quá đáng rồi. Hai đứa ngồi cùng nhau ngắm cảnh cũng được mà.”
“Trác Châu chỉ lớn hơn Nhược Nhược có sáu ngày thôi...
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE
để mở khóa toàn bộ chương truyện!

📚 MỘNG VÂN CÁC XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận