Sáng / Tối
Hai tháng… chỉ hai tháng sau khi chết, linh hồn mẹ tôi đã tàn tạ đến mức gần như trong suốt, khắp người chi chít vết thương, từng bước đi là từng tiếng rên.
“Cái thế giới ngầm thối nát gì thế này! Ăn ở cũng tốn tiền, thuốc men cũng tốn tiền, thậm chí cả hơi thở cũng tốn tiền! Tôi đau đớn đến mức muốn chết thêm lần nữa mà cũng chẳng được! Nếu bọn dịch vụ giấc mơ vô dụng này giúp tôi, tôi đã chẳng khổ thế này!”
Tôi đứng lặng. Cuối cùng thì bà cũng hiểu, ở địa ngục này, không tiền nghĩa là không có quyền tồn tại. Cái chết không hề miễn phí.
Tiểu Lan kiên nhẫn nói:
“Tôi đã bảo rồi, đạo sĩ đó dùng ‘Mộng Cấm Phù’. Pháp lực của hắn mạnh đến mức chúng tôi không thể can thiệp.”
“Lão khốn đó đã nuốt hết tiền của tôi!” — bà gào lên, rồi đột nhiên khựng lại, ánh mắt lóe sáng — “Không đúng… tôi còn một đứa con gái! Nó kết hôn rồi, có của hồi môn! Số tiền đó vốn dĩ là của tôi! Tôi phải lấy lại!”
Bà túm lấy Tiểu Lan, đôi mắt long sòng sọc:
“Cô biết con gái tôi chứ? Dương Chấn Tĩnh! Nó lấy một viên chức ở xã hội đen của các người! Tôi đã chết để theo nó, vậy mà nó bỏ tôi! Cô có cách nào tìm nó không?”
Tiểu Lan cau mày, gỡ tay bà ra. Tôi biết, đã đến lúc.
Tôi mở cửa bước ra, giọng bình thản đến lạnh lẽo:
“Bà đang tìm tôi phải không? Tôi ở đây.”
Mẹ quay phắt lại. Trong giây lát, tôi thấy đôi mắt bà mở to, mừng rỡ như thể vừa tìm lại báu vật thất lạc.
“ Cuối cùng mẹ cũng thấy con rồi! Quà cưới đâu? Tiền hồi môn đâu? Đưa mẹ, mẹ giữ cho!”
Tôi nhếch môi, giọng khẽ mà sắc như dao:
“Tiền của tôi, liên quan gì đến mẹ?”
“Đồ phản nghịch!” — sắc mặt bà tái nhợt, giọng lạc đi vì tức — “Ta là mẹ mày! Tiền của mày chính là của ta! Ta chết xuống địa ngục cũng là vì mày, mày phải lo cho ta chứ!”
Tôi nhìn bà, đôi mắt trống rỗng:
“Ồ, ra là đi xin tiền. Tiếc là ở thế giới ngầm này không có chế độ trợ cấp hiếu đạo. Tôi cho mẹ bao nhiêu còn tùy tâm trạng.”
Bà khựng lại, có lẽ vừa nhận ra người trước mặt không còn là đứa con gái run rẩy năm nào nữa. Giọng bà mềm đi, đầy giả dối:
“Con... sao con nỡ nói vậy? Con không biết mẹ đau khổ thế nào đâu. Mẹ không có chỗ ở, mỗi ngày đều phải chịu đau đớn như chết đi sống lại...”
Tôi chỉ đứng đó, nhìn bà như nhìn một linh hồn xa lạ — một người từng là mẹ, nhưng giờ chỉ còn lại cái xác của lòng tham và sự kiểm soát.
Tất cả những thứ đó... đều cần tiền.
“Hơn nữa, mẹ còn mang trên mình định kiến ‘bóng ma tự tử’ nguy hiểm. Mẹ không tìm được việc làm, cũng chẳng có cách nào kiếm ra tiền. Mẹ đã nuôi cô bao nhiêu năm, giờ con định bỏ mặc mẹ sao?”
Tôi bật cười, khóe môi cong lên, lạnh nhạt đến mức gần như tàn nhẫn.
“Ồ, vậy ra ngươi cũng biết mọi thứ đều cần tiền à? Thế giới ngầm này chẳng phải ngươi từng khăng khăng rằng không cần ăn, không cần chi phí gì hay sao?”
Ánh mắt mẹ tôi thoáng giận dữ, đôi môi run lên như muốn phản bác. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, bà như nhận ra vị thế hiện tại của mình. Giọng bà hạ xuống, chát chúa mà đầy van nài:
“Trước đây là lỗi của mẹ… Mẹ không biết thế giới ngầm lại khắc nghiệt như vậy. Nhưng mẹ chỉ muốn giúp con rèn luyện thói quen tiết kiệm. Sao con lại có thể trách mẹ được?”
Tôi khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt như gió thoảng, không chút ấm áp.
“Được thôi, con có thể cho mẹ tiền.”
Đôi mắt mẹ sáng lên, hy vọng lóe lên trong cơn tuyệt vọng. Nhưng chưa kịp thở phào, tôi đã tiếp lời, giọng sắc như dao:
“Nhưng con chỉ cho mẹ hai mươi tờ tiền giấy mỗi ngày. Co làm vậy… để giúp mẹi rèn luyện thói quen tiết kiệm.”
Mặt bà lập tức biến sắc, cơn phẫn nộ bùng nổ.
“Sao co có thể làm thế?! Với số tiền ít ỏi đó, mẹ thà nhận trợ cấp sinh hoạt còn hơn!”
Tôi nhìn thẳng vào bà, nụ cười vẫn không đổi.
“Người không thể nhận được trợ cấp đâu. Ở thế giới ngầm này, chỉ cần tôi còn gửi tiền cấp dưỡng, dù chỉ một xu, người cũng không bao giờ đạt tiêu chuẩn nhận trợ cấp sinh hoạt tối thiểu.”
Tôi chậm rãi nói tiếp, giọng đều đều nhưng từng chữ rít qua kẽ răng như kim đâm:
“Tốt nhất là nên ngoan ngoãn. Nếu không, tôi sẽ dừng cấp dưỡng ngay. Và tất nhiên, đừng hy vọng tôi dừng quá ba tháng — vì đến ngày cuối cùng của tháng thứ ba, tôi sẽ gửi đúng hai mươi tệ, để ảo tưởng về trợ cấp của ngươi tan thành mây khói ngay trước mắt.”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt không tin nổi:
“Mày đúng là đồ phản loạn! Sao mày có thể đối xử với mẹ như thế?!”
“Suỵt, im đi.”
Tôi đưa ngón tay lên môi, giọng hạ thấp nhưng lạnh lẽo đến rợn người.
“Điều kiện đầu tiên để nhận tiền: tôi không muốn nghe thấy giọng của bà, cũng không muốn nhìn thấy bà. Chỉ cần bà biến khỏi tầm mắt tôi, mỗi ngày tôi sẽ chuyển hai mươi đồng tiền ma vào tài khoản Âm Tinh của bà
Nhìn vẻ mặt phẫn uất của bà, tôi khẽ nghiêng đầu, giọng mỉa mai.
“Thật đáng tiếc… hôm nay ngươi đã phá luật rồi. Buổi chấm công hôm nay xem như thất bại. Tôi mong bà biết điều hơn từ ngày mai. Làm tốt, có khi tôi sẽ cân nhắc thưởng thêm cho.”
Trong ánh mắt mẹ, cơn giận dữ sôi sục, nhưng xen lẫn bên trong là nỗi sợ hãi mơ hồ. Tôi nhìn bà, thản nhiên nói:
“Nếu bây giờ ngươi không biến đi, buổi chấm công ngày mai cũng sẽ thất bại.”
Mẹ tôi đứng im một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào tôi như muốn nuốt chửng, rồi cuối cùng vẫn phải nuốt cơn giận, lảo đảo quay lưng bỏ đi. Linh hồn bà mờ dần trong gió, kéo lê theo một nỗi tuyệt vọng nặng nề.
Chỉ đến khi bóng dáng đó hoàn toàn biến mất, tôi mới khẽ thở ra. Lúc ấy, tôi nhận ra — tôi thực sự tự do rồi. Tôi không còn bị bà điều khiển nữa. Giờ đây, chính tôi mới là người nắm quyền kiểm soát. Cái bóng từng khiến tôi run rẩy vì sợ hãi, giờ chỉ là một linh hồn yếu ớt, đầy sẹo và đáng thương.
Tiểu Lan nhìn tôi lo lắng:
“Cô… có sao không?”
Tôi lắc đầu, giọng nhẹ tênh:
“Tôi ổn.”
Tôi đưa tay lên mặt, đầu ngón tay chạm vào làn nước lạnh — hóa ra tôi đang khóc.
“Không thể nào khỏe hơn được nữa.”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Trương Nguyên chạy vào, hơi thở dốc, mồ hôi thấm ướt cả áo sơ mi kẻ.
“Bà ta không làm em bị thương chứ?”
Tôi khẽ cười, đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán anh.
“Không sao đâu. Mọi chuyện qua rồi.”
Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng ôm lấy anh, giọng thì thầm:
“Cảm ơn anh… vì cuối cùng đã giải thoát cho em.”
Đôi tai Trương Nguyên đỏ lựng, anh đứng ngẩn ra, không nói nên lời. Tiểu Lan cười khẽ, rồi chỉ tay ra ngoài cửa sổ:
“Nhìn kìa.”
Bên kia sông Vong Xuyên, từng khóm hoa Bỉ Ngạn đỏ rực đang nở rộ. Ánh sáng âm u phản chiếu lên cánh hoa, vừa đẹp vừa bi thương đến nghẹn lòng.
Tôi một tay nắm tay Trương Nguyên, một tay giữ lấy Tiểu Lan. Trong tim tôi, nỗi sợ hãi từng đè nặng suốt bao năm cuối cùng cũng tan biến. Chỉ còn lại một niềm an yên nhỏ bé, dịu dàng và thật.
Từ nay, chúng tôi sẽ cùng nhau bước đi trên con đường trải đầy hoa ấy —
Bình yên, tự do, và rực rỡ như một kiếp sống mới.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/hoa-no-ben-kia-song-forgotten&chuong=7]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận