Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Khoảng Cách Giữa Hai Người

Chương 1

Ngày cập nhật : 2025-10-29 21:32:06

Bữa tiệc cuối năm, sếp đang giới thiệu chương trình thì cô– người uống say đỏ cả mắt – bị đồng nghiệp trêu ghẹo, giục kể chuyện về “người yêu cũ”.
Không khí xung quanh càng lúc càng vi diệu, nhất là khi ngồi ngay bên bàn là ông chủ lớn – gương mặt vốn lạnh nhạt, giờ lại thoáng nét cười như chẳng cười.
Vừa nghe đến từ “người yêu cũ họ Nhậm”, mấy vị lãnh đạo đang ngà ngà say lập tức tỉnh hẳn, nhìn nhau đầy ẩn ý.
Cô thì gục đầu lên bàn, ngủ ngon như một đứa con nít, chẳng nghe thấy sếp đang hỏi gì.
Đồng nghiệp xung quanh hóng drama, hò hét:
“Đừng có ngủ, Hà Thu! Nhanh lên, kể tiếp đi chứ!”
Cô miễn cưỡng ngẩng đầu, mắt lờ đờ:
“Kể... kể cái gì?”
“Nghe nói nhà người yêu cũ mày giàu lắm hả?”
Cô giơ hai tay ra, nói mơ hồ:
“Giàu chứ... nhà anh ta, trong bếp tủ lạnh toàn là đồ nhập, mỗi chai rượu đều là người ta biếu.”
“Rồi hai đứa quen nhau kiểu gì?”
“Cũng... tình cờ thôi.”
Trung nói mơ hồ, cố giữ thần thái bình tĩnh, nhưng cơ thể phản xạ tìm cốc nước như tìm lại chút tỉnh táo.
Cô chưa kịp nói thêm thì bắt gặp ánh mắt của – sếp lớn – đang lén lấy điện thoại chụp mình.
“, Nhậm Dự Cảnh,anh chụp tôi làm gì vậy?”
Anh ta– người có gương mặt điển trai, luôn là tâm điểm của mọi tin đồn – chỉ cười nhạt.
Trong công ty, anh ta được gọi là “Nhị hoàng tử”, vì là em trai của “Thái tử” – cựu giám đốc vừa bị điều đi năm ngoái.
Bây giờ, anh ta là người nắm quyền cao nhất.
Theo cấp bậc, cô vốn không đủ tư cách ngồi cùng bàn, nhưng năm nay cô lọt top ba mang doanh thu cao nhất, nên được thưởng đặc cách.
Anh ta khẽ mím môi, giơ tay ra hiệu cho cô tiếp tục nói:
“Chưa kể xong mà, nói tiếp đi. Ai cũng muốn nghe đấy.”
“Chuyện yêu đương... có gì hay đâu. Toàn mấy chuyện xấu hổ thôi.”
Cô buột miệng và thả quả nho bi vào ly rượu, ngẫm lại mới nhớ ra đang tiếp khách, vội nhặt ra ăn, vị chua lan khắp miệng.
Anh ta khẽ “xì” một tiếng:
“Xấu hổ à?”
Ánh mắt anh ta chứa ý cười, nhưng lại cố nén.
“Người yêu cũ mày thấy mày xấu hổ, hay mày thấy anh ta xấu hổ?”
Cô lắc đầu, giọng khàn:
“Anh ta chê tôi mất mặt. Nói chung... tôi thua rồi.”
“Thua à? Sao lại thua? Nếu mày thua, sao anh ta còn cùng mày đi công tác, đi ăn chung?”
Cô im lặng.
Anh ta nhìn quanh, ra hiệu bằng ánh mắt.
Một vài sếp đã ngà say liền hiểu ý, vội đứng lên đi sang bàn khác.
Mấy đồng nghiệp cũng lần lượt chuồn đi, để lại hai người ngồi đối diện.
Cô thấy lạ, cũng định đứng dậy theo, nhưng anh ta cất giọng:
“Đi đâu đấy? Với thành tích năm ngoái của em, anh đang định bàn chuyện tăng lương mà.”
Cô giật mình, lập tức ngồi xuống, nâng ly cảm ơn:
“Cảm ơn sếp tổng đã quan tâm, em xin cạn.”
“Đừng uống. Ngồi xuống đi.”
Anh ta ấn tay lên ly rượu của cô, giọng trầm thấp:
“Nói đi, mẹ của Nhậm Du Cảnh đã khuyên em chia tay kiểu gì? Chửi mắng hay là uy hiếp?”
Cô im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói:
“Không... bà ấy lịch sự lắm.”

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/khoang-cach-giua-hai-nguoi&chuong=1]

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

Bình Luận

0 Thảo luận