Sáng / Tối
Khi mở mắt ra lần nữa, đồng hồ đã chỉ ba giờ chiều. Tôi đắp chăn mỏng, điều hòa chạy êm, trên bàn là một ly nước ấm cùng mảnh giấy nhỏ.
“Mẹ ơi, con không có ý làm mẹ giận đâu. Con chỉ muốn mẹ chịu nghe con nói một chút thôi. Con sẽ đi học thêm. Tối nay mình đi chơi nhé.”
Cuối tờ giấy, con còn vẽ một trái tim méo mó. Tôi nhìn, mắt cay xè.
Mở điện thoại, tôi thấy hơn 99 tin nhắn chưa đọc. Có người khuyên, có người an ủi. Trong số đó, tài khoản từng nói thương ảnh đại diện của tôi gửi riêng:
“Bà nên nói chuyện với con gái đi. Tôi tin con bé hiểu bà thôi. Dù gì, nó vẫn là con gái của bà mà.”
“Thử hỏi nó xem nó thực sự muốn gì.”
“Nếu không thể thay đổi một lúc, hãy bắt đầu từ điều nhỏ nhất. Ví dụ… từ bữa ăn.”
Tôi uống ngụm nước, hít sâu, rồi đứng dậy. Quyết định làm theo lời khuyên ấy.
Tôi vào bếp — nơi bao cuộc chiến giữa tôi và con bé từng nổ ra.
Con gái tôi ghét đậu nành. Không vì lý do gì cả, chỉ là ghét. Tôi từng thử nghiền, nấu, giấu trong bánh bao, thậm chí trộn với thịt — nó đều phát hiện ra.
Tôi nhớ hồi bé, tôi ghét cà chua. Mẹ tôi cũng như tôi bây giờ — bà cho cà chua vào mọi món, thậm chí ép tôi uống nước cà chua, trộn cả vào cơm. Khi tôi chịu ăn, bà tự hào lắm: “Mấy đứa nhỏ thật rắc rối, không chịu ăn cái này cái kia, giờ thì ngon lành rồi đấy.”
Sau này, bà dạy em tôi y hệt. Và tôi… cũng đang lặp lại y chang.
Tôi mở tủ lạnh, lấy nồi canh đậu nành hầm giò heo tối qua. Sau một đêm, lớp dầu đóng lại dày cộp. Tôi nhìn nó một lát, rồi đổ thẳng vào thùng rác.
Bước đầu tiên để nuôi dạy con — là học cách tôn trọng con.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/sau-con-bao-me-cung-con-oi-mua-xuan&chuong=3]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Buổi chiều, tôi ra chợ mua vài miếng sườn non. Khi đi ngang quầy rau, tôi cầm lên mấy quả cà chua, rồi đặt xuống, quay người đi lấy mấy quả dưa chuột
Tối đến, sau khi nấu cơm xong, tôi đi đón con. Nhớ trưa nay nó ăn không ngon, tôi mua thêm chiếc bánh nhỏ.
Vừa thấy tôi, con bé lao đến, mặt rạng rỡ. Nó khoe bài kiểm tra tuần — 95 điểm. Tốt đấy, nhưng vẫn chưa hoàn hảo. Tôi im lặng quá lâu, đến mức con bé ngập ngừng kéo góc áo tôi, khẽ nói:
“Con xin lỗi, mẹ.”
Tôi thở dài, nhẹ giọng:
“Yên con giỏi lắm. Mẹ sẽ thưởng cho con một chiếc bánh.”
Con bé lập tức cười, nắm tay tôi, vừa đi vừa ríu rít kể chuyện: mẹ của Quỳnh đưa con đi sở thú, nhà Lan đi công viên, Mai thì về quê ngoại.
Còn tôi… hiếm khi đưa con đi đâu.
Tôi cúi đầu, nhẹ hỏi:
“Công chúa nhỏ của mẹ, con muốn đi đâu?”
Không như tôi tưởng, con bé đột nhiên ôm chặt lấy chân tôi, giọng run run:
“Con không đi đâu hết… Con sẽ ngoan… Mẹ đừng giận con… Mẹ đừng bỏ con.”
Tôi khụy xuống, vòng tay ôm chặt con vào lòng.
Làm sao tôi có thể bỏ con bé được? Tôi chưa bao giờ nói như thế cả…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận