Sáng / Tối
Về đến nhà, con rửa mặt xong, thấy trên bàn ăn không có món đậu nành, lập tức mỉm cười, ngồi xuống ngoan ngoãn.
Tôi nhìn con, chậm rãi nói:
“Yên, có thể mẹ đã sai. Nhưng từ giờ, nếu con không thích điều gì, con phải nói. Mẹ sẽ không ép con nữa.”
Con bé im lặng, chỉ dùng đũa chọc nhẹ vào chén cơm rồi khẽ ngân nga. Tôi biết, thay đổi con bé không thể trong một sớm một chiều — cũng như việc thay đổi chính tôi.
Nhưng ít nhất, tôi đã bắt đầu biết lắng nghe.
Con gái tôi không muốn tiếp tục học piano mà đòi học nhảy. Tôi im lặng nhìn con bé một lúc, rồi gật đầu. Lần này, tôi chọn nghe theo nó.
Trong lúc chờ con ở trung tâm đào tạo, tôi tình cờ đi ngang qua một lớp dạy đàn cổ tranh. Những bà nội trợ tầm tuổi tôi đang ngồi đó, tập gảy từng nốt nhạc, nét mặt bình yên đến lạ. Ánh mắt tôi dừng lại lâu hơn bình thường. Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, con gái tôi đã nhìn thấy khát khao của mẹ.
Nó chủ động nắm tay tôi, kéo đi.
“Cô ơi, cô ơi, mẹ em có thể vào lớp được không ạ?”
Tôi sững người. Câu hỏi đơn giản ấy lại khiến lòng tôi mềm ra.
Hồi nhỏ, mẹ tôi chẳng bao giờ cho tôi làm điều mình thích. Bà không chỉ đảm bảo tôi có cơm ăn áo mặc, mà còn bắt tôi phải biết nhường nhịn, phải “làm gương” cho các em. Một lần, sau khi đón em trai tan học, tôi nghe thấy tiếng đàn vang lên từ Cung Thiếu nhi — âm thanh trong veo, ngọt ngào, khiến tôi ngẩn ngơ. Sau này mới biết đó là đàn cổ tranh.
Tôi và anh trai lén đứng nghe chưa được mười lăm phút thì mẹ tôi đến. Bà tát tôi một cái nảy lửa, kèm theo tiếng quát gay gắt:
“Sao con không về nhà sau khi đón em? Con gan quá ha, con gái! Sao không về mà nấu cơm hả?”
Ký ức ấy hằn sâu như vết sẹo.
“Mẹ, mẹ, mẹ...” – tiếng con gái gọi kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi mỉm cười, bước theo tiếng gọi của trái tim, tự nhủ: có lẽ đã đến lúc đền bù cho tuổi thơ bị đánh cắp mười lăm năm trước.
Bước thứ hai trong hành trình làm mẹ: để con được theo đuổi sở thích của chính mình.
Những ngày sau đó, con gái tôi đỗ vào một trường trung học cơ sở trọng điểm. Nhờ những buổi trò chuyện cởi mở trước đó, tôi cắt giảm hầu hết các lớp học thêm, để con được thở. Áp lực học tập giảm, điểm số của nó ngược lại còn tốt hơn trước.
Tôi biết ơn những cư dân mạng từng khuyên nhủ mình. Tôi đăng một video nhỏ kể lại chuyện này, không ngờ nó lại lan truyền mạnh mẽ.
Tôi còn gửi tin nhắn riêng cảm ơn họ:
“Cảm ơn mọi người, mối quan hệ giữa tôi và con gái đã tốt hơn nhiều.”
“Con bé bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện ở trường rồi.”
“Tôi cũng đang học đàn tranh, coi như bù đắp cho tuổi thơ của chính mình.”
Giữa những bình luận ấm áp ấy, vẫn có vài dòng như dao cứa:
“Cô, chú, cháu chẳng thấy bóng dáng người cha đâu cả.”
“Ừ, nhìn cách bài trí nhà cô, cứ có cảm giác như nơi này thiếu đàn ông vậy.”
“Tôi thấy đây đúng kiểu một gia đình truyền thống — cha thì vắng, mẹ thì gồng.”
“Tầng trên +1.”
Tôi thoáng khựng lại. Không có cha... là sai sao? Nhưng nghĩ kỹ, thời thơ ấu của tôi cũng đâu có hình bóng cha đâu.
Mỗi tối, sau bữa cơm, ông ta chỉ ngồi trong nhà, rít điếu thuốc , sai mẹ tôi hết chuyện này đến chuyện khác. Ngoài đồng, mẹ tôi là người cày cuốc, gánh vác hết mọi việc. Cha đi làm xa, nhưng chẳng mấy khi mang tiền về. Phần lớn, ông chỉ tiêu cho riêng mình.
Con gái tôi bỗng quay sang hỏi:
“Khi nào bố về vậy mẹ? Lâu lắm rồi con không gặp bố.”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì chuông cửa vang lên. Là bố mẹ chồng tôi.
Tôi cứ tưởng họ đến để hỏi thăm hai mẹ con. Ai ngờ, vừa bước vào, họ đã bắt đầu xỉ vả.
“Cô điên à? Cô biết con trai tôi làm cho công ty lớn không? Cô đăng cái video đó là muốn bôi nhọ nó à?”
“Tôi thấy cô táo bạo thật đấy. Còn dám viết trên mạng mấy câu như ‘Con gái là chiếc áo bông nhỏ bé ngọt ngào nhất, mẹ sẽ bảo vệ con mãi mãi.’”
“Không sinh cháu trai thì thôi, lại còn đối xử với con gái như báu vật. Cô muốn nhà này mất mặt à?”
“Gọi Cương về ngay! Nó còn coi đây là nhà nữa không? Từ lúc Yên vào tiểu học đến giờ, nó đã về được mấy lần hả?”
Tôi không đáp, chỉ đẩy con gái vào phòng. Những lời độc địa đó, tôi không muốn để con nghe.
Bước thứ ba trong việc làm mẹ: khiến con cảm thấy an toàn tuyệt đối.
Tôi hiểu cảm giác đó hơn ai hết. Hồi nhỏ, tôi luôn sợ nhất là khi cả cha và mẹ cùng ở nhà — vì khi ấy, tôi sẽ bị mắng gấp đôi. Nếu món ăn tôi nấu quá cứng, tôi bị đánh. Nếu ăn nhiều, bị mắng. Nếu lỡ cãi lại, sẽ bị đuổi khỏi nhà. Mỗi lần như thế, tôi chỉ biết quỳ xuống, run rẩy cầu xin. Tôi hứa sẽ ngoan, sẽ nhanh hơn, sẽ không lười nữa.
Lớn hơn một chút, mẹ tôi từng nói với tôi và chị gái bằng giọng nhẹ nhàng mà cay nghiệt:
“Sau này căn nhà này là của em trai tụi bây. Mẹ để lại một phòng cho hai đứa rồi, phải biết ơn đi. Con gái gả ra ngoài rồi, làm sao còn được giữ nhà?”
Lúc ấy tôi tin, vì nghĩ đó là lẽ thường. Nhưng giờ tôi mới hiểu — đó chỉ là dư âm của tư tưởng phong kiến, cái gọi là “trọng nam khinh nữ” mà cư dân mạng từng nói.
Đây là con gái tôi. Đây là nhà của con bé. Không ai được tước đi điều đó.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/sau-con-bao-me-cung-con-oi-mua-xuan&chuong=4]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận