Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Cơn Bão, Mẹ Cùng Con Đợi Mùa Xuân

Chương 7

Ngày cập nhật : 2025-10-18 22:57:27

Nghe mẹ nói, nước mắt tôi trào ra. Từ ngày sinh con, tôi đã quên mất — mình cũng là con gái của mẹ.
“Vâng, vài hôm nữa con với chị về. Con muốn ăn bánh bao nhân hẹ.”
“Được rồi, cúp máy nhé. Chú Trường rủ mẹ qua uống trà. Khi nào mẹ về sẽ báo.”
Nghe giọng mẹ nhẹ nhàng đến vậy, tôi biết bà cũng đã học cách buông bỏ.
Chiều hôm ấy, tôi không đợi được nữa, gửi đơn ly hôn ngay. Đăng tin lên mạng, phần bình luận ngập tràn những lời chúc mừng:
“Chị gái tôi thoát rồi, đáng mừng quá!”
“Ly hôn đúng là cây xăng cho phụ nữ, nhìn da chị ấy còn hồng hào hơn hồi đầu kìa!”
“Đừng nói với tôi là điều đó thật đấy nhé!”
Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình thở được.
Tôi không chọn quay lại với ngành học cũ, mà bắt đầu theo đuổi ước mơ thuở nhỏ — trở thành một nhà văn.
Bước thứ sáu trong việc nuôi dạy con cái: Đừng quên rằng khi dạy dỗ một đứa trẻ, bạn cũng vẫn là một đứa trẻ cần được chữa lành.
Tên tôi là Nga. Tôi là con gái lớn trong nhà
Nhưng… đó không phải là tất cả của tôi.
Tôi từng mắc chứng lo âu, sợ giao tiếp với con, thu mình giữa thế giới ồn ào. Cho đến khi vô tình đọc được những chia sẻ của cư dân mạng, tôi mới hiểu ra — mình đã sai. Mẹ tôi cũng sai. Cả đời bà dạy con bằng niềm tự hào sai lầm.
Đêm đó, bà tìm hiểu rồi bật khóc. Hôm sau, bà xin lỗi chúng tôi một cách trang nghiêm. Tôi biết, mẹ cũng đang trưởng thành lần nữa — giống như tôi.
Một cư dân mạng từng nhắn tôi: con gái cô ấy tự tử vì không chịu nổi sự ép buộc của cha mẹ. “Xin chị đừng đi vào vết xe đổ của tôi.”
Tôi đọc xong, nhìn con gái đang ngủ say bên cạnh, khẽ mỉm cười.
“Yến, mẹ hứa rồi. Mẹ sẽ sống tốt — vì con, và vì chính mình.”

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/sau-con-bao-me-cung-con-oi-mua-xuan&chuong=7]

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

Bình Luận

0 Thảo luận