Sáng / Tối
Một ngày, cha tôi đột ngột xuất hiện ở trường. Tôi kéo ông ta đến căng tin, gọi hai phần thịt xào lớn và ba bát cơm trắng.
“Bố ơi, món này Dao Tổ thích nhất đấy! Để con đi gọi nó tới ăn nhé!”
Tôi giả vờ ra ngoài, để ông ngồi chờ. Ông ta ngồi thẳng, nuốt nước bọt nhìn đĩa thịt bóng mỡ. Còn Dao Tổ– tất nhiên tôi chẳng định gọi. Giờ đó, cậu ta đang chơi bóng rổ.
Cậu ấy ghét thể thao, ghét đổ mồ hôi, ghét vết bẩn, ghét trầy xước. Cậu gọi bóng rổ là “trò kinh tởm dính nhớp”. Nhưng vì Du Tuấn Kiệt cũng đang chơi, cậu ta vẫn ra sân, đứng cùng vị trí tiền đạo. Nhờ nhiều năm múa, thân hình cậu linh hoạt như cá, lướt qua người khác nhẹ như gió. Mười bốn tuổi, cao tận 1m78.
Bố mẹ tôi lo cho ăn uống của cậu chu đáo: mỗi bữa đều có thịt, có trứng, lên cấp hai lại được tiền ăn riêng. Còn tôi, chỉ cao được 1m58, nhờ ăn trộm đồ ăn của Dao Tổ mà lớn được đến thế. Chị cả tôi thì cả đời chẳng cao nổi 1m50.
Tôi quay lại căng tin, giả vờ cười:
“Bố ơi, Dao Tổ đang làm bài tập với cô giáo. Mình ăn trước nhé, con còn phải học.”
Tôi vừa cầm đũa, ông ta hất tay tôi ra:
“Con đói à? Để lại cho em trai con chút đi!”
Ông lôi trong túi ra một hộp cơm nhôm to tướng, sạch bóng. Tôi nhìn ông gắp gần hết phần thịt bỏ vào hộp, mặt không đổi sắc.
Tôi cắm đầu ăn nốt phần còn lại, từng miếng như cục đá nghẹn trong họng. Ăn xong, ông ta mới hít sâu, giọng nửa giảng đạo nửa dằn mặt:
“Gia đình đã nuôi con hết năm cuối cấp ba rồi. Chị cả con giờ có ba đứa con, con cũng nên biết điều một chút. Cũng đến tuổi rồi còn gì...”
Tôi im lặng. Mười tuổi rưỡi mới vào tiểu học, bây giờ hai mươi mốt. Tôi đổi hộ khẩu để trẻ hơn ba tuổi, gầy đen như cọng rơm, nên chẳng ai biết. Nhưng tôi biết. Khi tốt nghiệp đại học, tôi đã hai mươi lăm. Và tôi chưa từng thấy mình già – chỉ thấy mình mệt.
Tôi bắt đầu học muộn hơn bạn bè cùng trang lứa ba, bốn năm. Và ba, bốn năm ấy — có lẽ phải mất cả đời tôi mới bù nổi. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, mắt tôi đã nóng lên, đầy giận dữ.
Bố tôi giật mình trước ánh nhìn ấy, nhưng rất nhanh lấy lại dáng vẻ của người đứng đầu gia đình.
“Đừng có ảo tưởng. Con gái làng này, đứa nào học nổi cấp ba ở huyện?”
“Tôi đã học cấp ba mà không tốn một xu nào của nhà,” tôi đáp, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ. Càng nói, linh cảm xấu trong lòng càng rõ.
Quả nhiên, ông ta nghẹn họng một lát, rồi cười khan:
“Con tính sai rồi! Nếu con không đi học, nhà mình có thể trồng thêm ít nhất năm mẫu... à không, tám mẫu nữa! Ba năm, một năm sẽ là—”
“Ông đang nói cái quái gì thế?!” Tôi mất kiên nhẫn, giọng bật ra như dao cắt.
“Mẹ con đã tìm được cho con một mối hôn nhân tốt rồi.”
Ông ta nói xong, cả căng tin bỗng lặng như tờ.
Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy giọng Dao Tổ vang lên sau lưng:
“Bố, con không đồng ý.”
Cậu bước tới, đặt tay lên vai tôi, siết nhẹ. Bàn tay ấy ấm áp, khớp xương thon dài, gân nổi rõ – không còn là đôi tay mũm mĩm hồi nhỏ nữa. Nhưng chắc chắn, vẫn chưa mạnh bằng bàn tay của bố tôi.
Đột nhiên, tôi muốn xem họ đánh nhau. Xem ai sẽ thắng.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/duoi-bong-mai-toc-dai-han-thu-gia-toc&chuong=9]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận