Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ngọn Lửa Nữ Quyền

Chương 1

Ngày cập nhật : 2025-11-09 13:27:13

Sau trận ốm nặng, mẹ tôi trở nên rất kỳ lạ.
Bố tôi đánh bà, bà lại đưa dao qua, cười khanh khách nói:
“Đến đây! Tới đây mà chém! Giết ta đi! Giết ta xong xem mấy đứa cháu, đứa con nhà ngươi còn đứa nào thi nổi công chức không!”
Bà nội ghét ta vì ta là con gái, ngày nào cũng mắng chửi, đánh đập.
Mẹ ta liền xông qua nhà cô Trương mà chửi rát họng:
“Bà mẹ chồng của tôi đúng là vô dụng! Sinh ra con dâu vừa đẻ gái đã bị ghét, đúng là cái đồ sao chổi đen đủi chuyên phá của!”
Cô Trương – người được gả cho thôn chi thư, mặt sầm lại ngay tại chỗ.
Mẹ tôi hất hàm, nắm tay ta, cười ngạo nghễ:
“Người điên còn đáng sợ hơn chó đấy con ạ!”
Tôi cắn miếng bánh ngô trong tay, nhìn chằm chằm vào cái đùi gà trong tay anh ta, nước miếng ứa ra.
Một miếng thịt rơi xuống bàn, tôi lập tức chộp lấy, nhét thẳng vào miệng.
Bà nội vung đũa đánh “chát” một cái lên mu bàn tay ta, quát lớn:
“Đồ ăn mày! Thứ chỉ biết tranh ăn!”
Chỉ là một miếng thịt nhỏ bằng móng tay thôi, mà thơm đến mức tôi thấy bánh ngô cũng chẳng còn nghẹn nữ
Thím tôi liếc ta một cái, giọng mát lạnh đầy khinh miệt:
“Đúng là đồ không có giáo dưỡng! Thứ trên bàn cũng chực chờ nhặt mà ăn!”
“Giáo dưỡng” là gì tôi cũng chẳng hiểu, chỉ biết nhìn cái mặt bà ta thì chắc chẳng phải từ tốt đẹp gì.
Tôi im lặng, mắt dán chặt vào cái đùi gà trong tay anh ta, trong lòng lẩm nhẩm: Rơi thêm miếng nữa đi mà...
Trong mâm, chỉ có anh fa được ăn thịt, được ăn cơm trắng.
Còn tôi, chỉ có bánh ngô và dưa muối mặn chát.
Ăn xong, thím bế anh ta vào phòng ngủ.
Bà nội liếc ta, giọng như dao cứa:
“Đi rửa bát! Mà nhớ đấy, vỡ thêm cái nào nữa thì mai ăn cám heo cho bà!”
Tô8 cúi đầu, chẳng dám cãi, lặng lẽ thu dọn chén bát.
Ra khỏi cửa, ta lén lấy từ túi áo ra một cái bánh bao trắng, giấu kỹ nãy giờ.
Bánh thơm nức, tôi nuốt nước miếng, cố nhịn không ăn.
Lại múc thêm một bát cháo đặc, lén trộm một quả trứng.
Bưng bát cơm trên tay, ta đi về phía chính sảnh tìm mẹ
Mấy ngày trước, bố tôi say rượu, đánh bà một trận thừa sống thiếu chết.
Ai ngờ khi ấy bà lại đang có thai, máu chảy ướt cả chiếu.
Bà nằm trên giường suốt mấy ngày, nóng sốt mê man, tôi gọi thế nào cũng không tỉnh.
Hôm nay, vừa bước vào chính sảnh, tôi thấy mẹ ngồi trên giường đất, ánh mắt trống rỗng, thần sắc ngây dại.
Tôi bước lại gần, nghe bà thì thầm:
“Trời ơi... ta đây là xuyên rồi hả? Ta chết bất đắc kỳ tử mà lại xuyên vô cái thân này sao? Ông trời ơi, sao số ta lại thảm đến thế, trong ký ức này chẳng có lấy một việc tốt lành!”
“Mẹ ơi... mẹ sao vậy?” — tôi sợ hãi, chạy đến.
Bà nhìn tôi, rồi bất ngờ đưa tay chạm vào mặt tôi, nước mắt lã chã rơi.
Bà ôm chặt tôi vào lòng, khẽ nói:
“Chị à, chị cứ yên tâm mà đi. Ta sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Thảo.”
Lúc đầu bà ôm tôi thật chặt, nói xong câu ấy thì người bỗng mềm oặt ra.
Tôi tưởng bà bệnh nặng, vội dúi cái bánh bao trắng vào tay bà.
“Mẹ ăn đi, ăn rồi mới có sức, bệnh mới khỏi.”
Bà cắn một miếng bánh bao, bụng ta lại réo lên rột rột.
Tôi ngượng, vội nói:
“Mẹ ăn đi, con phải đi bắt cá lia thia cho gà ăn đây.”
Gà ăn cá lia thia thì trứng mới to, mà ngày nào không có cá thì chẳng đẻ.
Mẹ nắm lấy tay tôi nhìn kỹ một hồi, rồi chẳng hiểu sao lại bật khóc.
“Con gái ngoan của ta... gầy đến nỗi trông như con khỉ rồi!”
Bà bước xuống giường, kéo ta vào bếp.
Trong tủ còn nửa con gà – phần bà nội để dành cho bố tôi
Bà lấy ra, múc thêm gạo nấu cơm, rồi còn rán bốn quả trứng, đổ thật nhiều dầu.
Vừa làm vừa mắng:
“Ăn đi! Ăn cho no, ăn cho có sức mà đi đánh lại đời này!”
Hương thơm trong bếp tỏa ra ngào ngạt, bụng ta sôi ùng ục.
Nhưng tôi sợ.
“Mẹ .. Mẹ ơi,” — ta run rẩy nhìn ra ngoài cửa sổ, “nếu bị phát hiện ăn trộm gà, cha mà biết... cha sẽ đánh chết ta mất.”
Bà không nói, chỉ nhét đũa vào tay tôi
Mẹ nhịn không nổi nữa, cùng mẹ ăn một bữa no say.
Thịt gà béo ngậy, thơm lừng, cắn một miếng mà mỡ tràn ra khắp miệng.
Trứng chiên quyện với cơm trắng, thêm chút nước luộc gà rưới lên...
Trời ơi, thơm đến phát khóc.
Nhưng chưa kịp nuốt xong, đã nghe tiếng hét như sấm:
“Hay quá nhỉ! Tao bảo sao khói bếp bốc cao thế! Hóa ra là con sao chổi này đang trộm ăn à!”
Bà nội đứng ở cửa bếp, gân cổ gào:
“Lão đại! Mau ra đây mà xem! Cái con vợ thối này dám dắt con ăn cắp gà! Đánh nhẹ thế còn tử tế quá, giờ nó hóa cuồng luôn rồi đây này!”
Bố ta bước vào, ánh mắt quét một vòng bàn ăn, mặt lạnh như sắt.
Ông ta rút ngay roi lông gà, nghiến răng ken két:
“Được lắm, con đàn bà lười chảy thây kia! Dám ăn trộm gà mà ăn? Hôm nay không đánh chết mày, ngày mai mày còn dám đi trộm đàn ông nữa!”
Ta sợ đến mức hai chân run bần bật, vội chắn trước mặt mẹ nước mắt ràn rụa:
“Bố! Là con xin mẹ nấu đấy, đừng đánh mẹ con! Mẹ con chịu không nổi nữa đâu!”
Ta vốn tưởng mẹ sẽ quỳ xuống van xin như mọi khi.

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/ngon-lua-nu-quyen&chuong=1]

━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━

Bình Luận

0 Thảo luận