Sáng / Tối
Đỗ Thái Vi mỉm cười, cúi người đón lấy tiểu hoàng tử, giọng mềm như lụa:
“Tiểu hoàng tử rất khỏe, thần thiếp vẫn chăm sóc cẩn thận. Mong Thái hậu yên tâm.”
Hai mẹ con họ đứng sát nhau — một lớn một nhỏ — trông y như bức tranh vẽ. Tôi đứng bên cạnh, lại giống hệt một kẻ dư thừa.
Không hiểu sao, càng nhìn, tôi càng thấy lạnh sống lưng.
Tôi vô thức quay đầu — bắt gặp ánh mắt Trang Phi. Nàng ta nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn thương hại và e dè, như muốn nói gì đó nhưng vì có Bệ hạ ở đó, đành im lặng.
Sau yến tiệc, các đại thần rời đi, nhưng phụ thân tôi vẫn ở lại một lúc. Khi thấy tôi, ông khựng lại, nét mặt cứng ngắc.
Rồi ông cúi xuống, vừa thu dọn đống áo choàng bị rơi, vừa hỏi nhỏ, giọng nghiêm mà xa cách:
“Trọng Uyển Nhi, ngươi đã quen với cuộc sống trong cung chưa?”
Tôi định hỏi ông vì sao bao lâu nay không đến thăm, nhưng vừa mở miệng, nước mắt đã lăn dài.
Mẫu thân cau mày, khẽ kéo ông lùi lại một bước.
Giọng bà nghiêm trang, lạnh nhạt:
“Trọng Uyển Nhi, vào cung rồi thì phải học quy củ. Phi tần phải giữ mình. Tiểu hoàng tử là người của hoàng thất, mọi lời nói hành động đều phải chuẩn mực.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cha, ánh mắt ông lấp lánh một thoáng xót xa... nhưng rồi vụt tắt nhanh như chưa từng có. Ông chỉ khẽ gật đầu, im lặng quay đi.
Trong lòng tôi, như có thứ gì đó vỡ tan.
Giữa tiếng trống tiệc xa dần, tôi mới hiểu ra — quan hệ giữa Hoàng đế và các đại thần vốn chẳng tốt đẹp gì. Cha mẹ tôi đến đây, cũng chỉ vì thể diện.
Đến cuối cùng, bóng dáng họ khuất dần sau dãy hành lang dài ngoằng, cho đến khi không còn thấy nữa. Tôi ngồi sụp xuống, vùi mặt vào đầu gối, khóc không thành tiếng.
Trong buổi tiệc trăng tròn của con người khác, tôi bỗng thấy mình mất đi thứ gì đó — thứ mà có lẽ chẳng bao giờ lấy lại được nữa.
Cung Lan Lăng trở lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi vẫn đói, định bế Tĩnh Nhi ngồi xuống rồi vào bếp dặn người nấu bát mì. Nhưng khi vừa bước ra sân, tôi nghe thấy tiếng xì xào dưới gốc cây ngọc lan.
“Nghe nói Đỗ Thái Vi bây giờ được sủng ái lắm.”
“Phải đấy, trước mặt Hoàng hậu mà dám ngẩng cao đầu như vậy. Còn thiếu gia nhà ta thì ngu đến đáng thương, tự nhận là tri kỷ của nàng ta cơ đấy!”
Tôi đứng sau rèm, nghe từng lời mà tay siết chặt đến mức run lên.
“Giờ Đỗ Thái Vi làm chủ cả Lan Lăng Cung rồi, còn ai dám động đến nàng ta nữa?”
Một giọng khác đáp, đầy mỉa mai:
“Tốc độ leo lên của nàng ta nhanh thật, còn nhanh hơn cả gió đổi chiều!”
Tôi cắn môi, tim đau nhói.
Họ nói đúng. Trong cung này, điều quan trọng nhất đâu phải tình cảm — mà là vị trí, là thế lực, là ai biết quỳ đúng chỗ.
Còn tôi, từ nhỏ đã là người “ngu ngốc” trong mắt họ — ngoan ngoãn, nghe lời, chẳng bao giờ biết giành giật. Cha mẹ từng cưng chiều chị cả, sau khi chị mất, họ chỉ biết ôm lấy ký ức về chị, còn tôi… chẳng qua là cái bóng thừa thãi.
Họ yêu chị, yêu đứa cháu mang dòng máu chị để lại — Tĩnh Nhi — chứ chưa từng thật lòng yêu tôi.
Một tiếng bước chân dồn dập vang lên. Tôi quay lại, thấy người hầu chạy vào, mặt tái mét.
“Không hay rồi! Tiểu hoàng tử... ho khan rồi nôn ra máu!”
Tôi chết lặng. Mọi người trong cung lập tức náo loạn.
Thái y được gọi đến gấp. Tin truyền đến tai Thái hậu ngay trong đêm, bà vội vã chạy sang, chưa kịp mặc áo khoác, mặt mày trắng bệch.
Bác sĩ quỳ xuống, giọng run rẩy:
“Bẩm Thái hậu... dường như tiểu hoàng tử đã trúng độc nhẹ, trong thuốc có thành phần lạ.”
Lời ấy như sấm đánh ngang tai.
Tôi thấy lạnh buốt, từng đầu ngón tay đều run lên. Nếu việc này xảy ra ngay trước mắt Thái hậu... bà sẽ nổi giận ra sao?
Liệu có ai dám tra xem kẻ nào đã hạ độc đứa trẻ — người được định là kế vị của hoàng triều này?
Ánh đèn trong Từ Ninh Cung sáng rực, nhưng lòng tôi chỉ có bóng tối.
Rồi — Ầm!
Tiếng đồ sứ vỡ tan. Mọi người đồng loạt quay lại.
Giọng Thái hậu vang lên, sắc bén như dao:
“Là ai?”
Tất cả cúi đầu. Chỉ thấy dưới mái hiên, Đỗ Thái Vi đang run rẩy cầm khay gỗ, bên trên là tách trà đã vỡ vụn. Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, môi run run, không nói nên lời.
Ánh mắt Thái hậu lạnh như băng, khóa chặt lấy nàng.
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mộng Vân Các - https://mongvancac.site/read/hac-mieu-u-duong&chuong=6]
━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━━
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận